Tôi vừa trở về sáng nay sau chuyến đi Hà Tĩnh, lũ đã rút nhưng mình vẫn thấy thật xót xa. Dù công tác chuẩn bị theo tôi khá thành công. Đánh giá cá nhân thì cũng phải 95% vừa ý , vậy mà tôi  vẫn không vui. Người dân khổ quá, ước gì từ nay về sau lũ không còn xảy ra, ước gì mình không phải cất bước chân trên những chuyến đi như thế nữa

Quê tôi nghèo đất mặn đồng chua

Mùa bão lũ trắng màu tang tóc…

Có những cái hẹn chẳng bao giờ mong nó đến, nhưng trái ngang thay đến hẹn lại lên. Mùa lũ quê tôi !

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền đất bị thiên nhiên ghẻ lạnh nhất cả nước, khoáng sản thì ít, bão lũ thì nhiều. Năm tôi sinh ra là năm có lũ lớn, có lẽ do từ khi lọt lòng đó sống với lũ, đã quen chứng kiến hình ảnh quê tôi mênh mông trong biển nước, những cánh tay nhỏ xíu chới với trên dòng nước đục ngầu cuồn cuộn chảy, những người mẹ người cha mất con, những cụ già nhịn đói cả mấy ngày trời, nên tôi thấu hiểu hơn ai hết thế nào là giặc lũ, thế nào là nỗi đau.

Cơn lũ kinh hoàng lịch sử vừa qua với sức tàn phá khủng khiếp khiến cho làng xóm tan hoang, tất cả những đồ dùng thiết yếu, nhà cửa, trường học bị cuốn trôi, rác thải, bùn đất thì ở lại... Diện tích hồ nuôi cá, tôm bị mất trắng do nước tràn bất ngờ nên nông dân không trở tay kịp. Dân chúng không có nổi tấm áo ấm để mặc, miếng cơm để ăn. Đời sống sau lũ gặp bao nhiêu khó khăn

Bao nhiêu năm ở Hà Nội là bấy nhiêu mùa lũ tôi chẳng yên. Tôi chẳng thể ngăn được lũ, chẳng thể chặn được mưa. Nhưng tôi đó, đang và sẽ về, để gánh trên vai một phần chia sẻ nhỏ, với gia đình, bạn bè và toàn thể người dân miền Trung.

Những ngày đầu một mình kêu gọi, phát động quyên góp đồ cũ, làm handmade kinh doanh lấy tiền cứu trợ đồng bào miền Trung, đó có những lúc tôi định dừng lại vì mệt mỏi, vì lạc lõng giữa những lời “học không đi đôi với hành” nhưng hàng ngày đọc tin về lũ, miền Trung đang cthìm trong tang tóc, đau thương ; gặp cô bạn Mai Anh, Huyền Ly cùng chung một hướng, tôi lại có thêm động lực tiếp tục đi gom đồ, triển khai kế hoạch “ ủng hộ đồng bào miền Trung khắc phục hậu quả sau lũ” của chúng tôi.

Tổng cộng chúng tôi nhận được  1.860.000 nghìn đồng, 50 tải đồ quần áo cũ + mới, sách vở, cặp sách; và tập kết đồ sang ĐH Xây Dựng cùng các nhóm, tổ chức khác

Tổng số tiền thu được từ các nhóm, đoàn thể; tổ chức công ty đã quy ra gạo, mỳ tôm và bút + vở viết với tiêu chí đề ra ban đầu : Tặng tặng phẩm chứ không tặng tiền tránh những việc không hay ngoài ý muốn xảy ra

Chúng tôi đã liên hệ được đơn vị nhận vận chuyển đồ cứu trợ là công ty truyền thông Mạnh Hải, kết hợp với đội tình nguyện trường ĐH Xây Dựng, trường ĐH Kinh Tế Quốc Dân, các đơn vị tài trợ, và lên đường vào 20h ngày 28/10/2010 về Hà Tĩnh. Sau khi bên công ty Mạnh Hải và đoàn trường  Trường ĐH Xây Dựng tìm hiểu liên hệ, Fund for assistance to flood victims in central provinces của tổ chức đã quyết định chọn huyện Can Lộc là điểm đến. Tại đây, chúng tôi kết hợp với cán bộ 3 xã Tùng Lộc, Thuần Thiên và Phú Lộc  tổ chức phát quà đến tận tay người dân 3 xã

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

-Em xin cảm ơn chị Quyên và các anh chị bên Zing new đó cùng chung tay với chúng em

-Cảm ơn một người anh lớn khóa trên đã ủng hộ 1.000.000đ và ủng hộ kế hoạch của em trong lúc em đang bắt đầu bị hẫng

- Cảm ơn các bạn Mai Huyền, Lan Anh, Thanh Ngọc đã bỏ công sức thời gian thức suốt đêm làm handmade và kêu gọi mọi người mua ủng hộ cho tớ, dù số tiền 300k thu được từ việc bán handmade không nhiều nhưng thật sự rất quý, bởi những tấm lòng hướng về miền Trung ruột thịt

-Cảm ơn các anh chị, bạn bè gần xa đã mua handmade ủng hộ và gúp đồ quần áo cũ

-Rất cảm ơn anh đi xe chở hàng đã từ chối chở chuyến hàng 250k để chở cho đồ cứu trợ miền Trung cho bọn em về nơi tập kết của nhóm

- Cuối cùng, em xin cảm ơn các anh bên công ty truyền thông Mạnh Hải, cùng các thầy cô trường ĐH Xây Dựng về tất cả

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì, bạn biết không? Để yêu thương ! Hơn bao giờ hết, ngay lúc này đây, những tấm lòng, tình yêu thương "lá lành đùm lá rách" cần được sẻ chia, hãy chìa tay ra, bạn nhé !